(QK7 Online) - Giữa trùng khơi Trường Sa và Nhà giàn DK1, những người lính lái xuồng CQ ngày đêm âm thầm đưa người, chuyển hàng, nối đất liền với đảo xa. Gian nan, hiểm nguy, nhưng với họ, đó không chỉ là nhiệm vụ, mà đã trở thành một nếp sống đẹp – nếp sống của trách nhiệm, hy sinh và tận tụy vì người khác.
Lặng thầm nơi đầu sóng ngọn gió
Giữa mênh mông sóng nước, những chiếc xuồng CQ nhỏ bé lặng lẽ rẽ sóng, trở thành “cầu nối” đưa người và hàng hóa từ tàu lớn vào các đảo nổi, đảo chìm ở Trường Sa và Nhà giàn DK1. Những người lính lái xuồng vì thế được ví như “người lái đò” giữa biển khơi – lặng thầm nhưng không thể thiếu.
Với họ, con tàu là mái nhà, xuồng CQ là người bạn thân thiết, còn biển cả là quê hương. Một năm có 365 ngày thì phần lớn thời gian họ sống cùng sóng gió, đối mặt với những chuyến đi nối tiếp nhau, bền bỉ và lặng lẽ như chính nhịp thở của biển.
Vượt qua những cơn sóng, tổ xuồng CQ chở người và hàng hóa vào Nhà giàn DK1.
14 năm tuổi quân, trong đó có 8 năm gắn bó với xuồng CQ, Thượng úy Trần Trung Kiên, Trưởng xuồng tàu 561 (Vùng 4 Hải quân) đã trải qua hàng trăm chuyến đưa người, hàng hóa từ tàu vào đảo và Nhà giàn DK1. Nhưng với anh, mỗi chuyến đi vẫn là một thử thách mới.
“Giữa biển mênh mông, sóng gió thay đổi bất thường, không ai đoán trước được điều gì. Muốn đưa người và hàng hóa vào đảo an toàn thì phải chuẩn bị kỹ, nắm chắc quy luật sóng gió và luôn sẵn sàng vượt khó”, anh Kiên chia sẻ.
Trong ký ức của anh, chuyến đưa đoàn đại biểu TPHCM ra thăm đảo Đá Tây là một dấu ấn khó quên. Hôm ấy, sóng không lớn nhưng gió mạnh, mưa lất phất. Tàu neo cách đảo khoảng hai hải lý. Hơn 260 người cùng hàng chục tấn quà được chuyển vào đảo bằng những chuyến xuồng nhỏ.
Đến chuyến thứ năm, khi còn cách đảo khoảng 60m, xuồng bất ngờ mắc cạn do thủy triều xuống thấp. Không chần chừ, anh Kiên lao xuống biển, dốc sức đẩy xuồng. Những mảnh san hô sắc nhọn cứa vào chân rướm máu. Khi xuồng thoát khỏi điểm cạn, anh lại tiếp tục cầm lái, bình tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Chỉ cần thấy mọi người vào đảo an toàn là chúng tôi yên tâm”, anh nói giản dị.
Không chỉ đưa người vào đảo, việc đưa họ trở lại tàu giữa sóng gió còn gian nan hơn. Chiều hôm đó, giông bất ngờ kéo đến, mưa trút xối xả. Nhưng những chuyến xuồng vẫn không dừng lại. Bởi với những người lính lái xuồng, sự an toàn của mỗi người trên xuồng là mệnh lệnh không thể chậm trễ.
Gần 30 năm gắn bó với biển, Thiếu tá QNCN Hoàng Hải Lý hiểu rõ từng luồng nước, con sóng. “Cập Nhà giàn DK1 còn khó hơn vào đảo. Nếu tay lái không vững, xuồng có thể bị sóng hút vào chân đế, nguy hiểm xảy ra trong tích tắc”, anh chia sẻ.
Những kinh nghiệm ấy được tích lũy không chỉ bằng thời gian, mà còn bằng những lần đối diện hiểm nguy – nơi bản lĩnh người lính được tôi luyện qua từng con sóng dữ.
Nếp sống đẹp của người lính biển
Năm 2025, Hải quân tổ chức 26 chuyến tàu đưa hơn 1.500 đại biểu và kiều bào ra thăm Trường Sa, Nhà giàn DK1. Mỗi chuyến tàu không chỉ chở theo hàng hóa, quà tặng, mà còn mang theo tình cảm, niềm tin của đất liền gửi tới nơi đầu sóng ngọn gió.
Sau hành trình dài lênh đênh, tàu dừng lại ngoài khơi. Từ đó, những chiếc xuồng CQ tiếp tục đảm nhiệm chặng cuối – đưa người vượt qua khoảng cách giữa biển và đảo. Khi còn cách bờ vài chục mét, dây mồi được ném lên, những cánh tay trên đảo đón lấy, kéo xuồng cập bến. Khoảnh khắc đặt chân lên đảo, nhiều người không giấu được xúc động. Nhưng với những người lính lái xuồng, niềm vui lại rất đỗi giản dị: thêm một chuyến đi an toàn.
Thiếu úy QNCN Trần Hữu Thắng, nhân viên xuồng CQ tàu 571, gương mặt sạm nắng, mái tóc khô vì muối biển nhưng nụ cười luôn ấm áp, chia sẻ: “Hạnh phúc nhất là đưa khách lên đảo an toàn, rồi lại đón họ trở về tàu trọn vẹn. Chúng tôi vui vì góp phần đưa Trường Sa, DK1 đến gần hơn với trái tim của Nhân dân”.
Ba năm chưa một lần về quê, những cuộc gọi về nhà của Thắng thường vội vàng giữa nhịp công việc. Tuổi trẻ của anh và đồng đội gửi lại nơi đầu sóng, theo những chuyến xuồng không ngơi nghỉ. Giữa những bộn bề riêng tư còn dang dở, họ vẫn lặng lẽ lựa chọn đặt nhiệm vụ lên trên hết. Sự hy sinh ấy không ồn ào, không cần gọi tên, mà dần trở thành một nếp sống – nếp sống của những người lính biển luôn sẵn sàng dành phần riêng cho nhiệm vụ chung.